5 giờ sáng ở Côn Đảo, tôi tỉnh giấc không phải vì báo thức. Mở cửa ban công ra, sương còn giăng mỏng trên mấy tán bàng cổ thụ trước sân, biển chưa kịp lên tiếng, chỉ nghe rõ tiếng chổi tre của ai đó đang quét sân sớm.

Không điện thoại, không tin nhắn, không ai hỏi “bao giờ xong việc”. Chỉ có tôi, một ly cà phê còn nóng, và cả hòn đảo đang từ từ thức giấc.
Lạ là, đi bao nhiêu chuyến biển rồi, tôi chưa từng có cảm giác này ở đâu khác.
Vì sao Côn Đảo vẫn giữ được cái chất hoang sơ này?
Nghĩ lại thì cũng không phải ngẫu nhiên. Đảo cách đất liền hơn 180km, muốn ra chỉ có máy bay hoặc tàu cao tốc — tự nhiên đã lọc bớt lượng khách đi kiểu đại trà rồi. Thêm nữa, phần lớn diện tích đảo nằm trong Vườn quốc gia Côn Đảo, xây dựng bị giới hạn khá chặt.
Kết quả là buổi sáng ở đây vẫn còn nguyên bản: tiếng chim, tiếng chổi quét sân — chứ chưa đến mức tiếng loa mời chào tour dội vào tai lúc 6 giờ sáng như một số chỗ tôi từng ở.
Ai đang tìm đến đây gần đây?
Hai năm trở lại đây tôi để ý thấy khách đến Côn Đảo đã khác trước nhiều. Không còn chủ yếu là dân phượt hay đoàn viếng nghĩa trang Hàng Dương nữa.
Giờ hay gặp nhất là mấy anh chị làm quản lý, chủ doanh nghiệp — kiểu người mà đi nghỉ vẫn ôm laptop, giờ muốn tìm một nơi thật sự “mất sóng” để nghỉ cho đúng nghĩa. Rồi có các gia đình nhỏ, ưu tiên chỗ riêng tư, an toàn cho con nít hơn là bãi biển đông vui. Và cả nhóm đi tìm cảm giác chữa lành — nghe hơi sến nhưng đúng là xu hướng đang tăng thật, nhất là sau vài năm nhiều người mệt mỏi tinh thần.
Tựu chung, họ không đến để chụp ảnh sống ảo. Họ đến để thở chậm lại một chút.

Chọn chỗ ở cũng quan trọng không kém
Cái cảm giác yên tĩnh này dễ vỡ lắm nếu chọn sai chỗ ở — kiểu ở gần trung tâm quá thì ồn, mà vào mùa cao điểm thì đông không khác gì Vũng Tàu cuối tuần.
Nếu muốn giữ trọn cảm giác “5 giờ sáng ở Côn Đảo” như tôi kể ở trên, nên tìm chỗ nào tách khỏi thị trấn một chút, hướng biển riêng, ít người qua lại — như khu Bến Đầm, nơi vẫn còn mấy vịnh nhỏ, bãi đá cuội mà đa số khách đi trong ngày còn chưa kịp biết tới.
(Bài sau mình sẽ kể kỹ hơn về một buổi sáng thực tế tại Orson Resort — một trong số ít chỗ ở Bến Đầm còn giữ được sự tĩnh lặng kiểu này.)

Vài gợi ý nếu bạn muốn tự trải nghiệm khoảnh khắc này
Đặt phòng hướng Đông hoặc gần biển để không lỡ bình minh. Tránh mùa mưa (tháng 7-9) nếu muốn chắc ăn trời quang lúc sáng sớm. Nhớ mang áo khoác mỏng — sáng sớm trên đảo lạnh hơn bạn tưởng đấy. Và nên hỏi lễ tân nơi ở về mấy điểm ngắm bình minh ít người biết, thường chẳng có trên bản đồ du lịch nào cả.

Bạn có từng có một buổi sáng nào khiến mình thật sự sống chậm lại chưa? Kể mình nghe ở phần bình luận nhé.

